Phuongcobain's Weblog

November 28, 2009

2012

Filed under: Cinema — phuongcobain @ 11:54 pm
Tags:

Đạo diễn: Roland Emmerich

Diễn viên: John Cusack, Amanda Peet, Thandie Newton, Oliver Platt, Chiwetel Ejiofor

Thể loại: Hành động / Rùng rợn / Khoa học giả tưởng

Đánh giá:  

Roland Emmerich là ai? Thật dễ dàng để đưa ra câu trả lời. Ông là một đạo diễn nổi tiếng hàng đầu trong thể loại phim khoa học giả tưởng hiện nay. Nhưng hơn cả như vậy Roland Emmerich còn được coi là người có những ý tưởng “ngông cuồng” nhất. Trong suốt cả sự nghiệp làm phim của mình, ông đã tàn phá trái đất không thương tiếc trên màn ảnh rộng. Thậm chí mức độ huỷ diệt càng ngày càng lớn theo thời gian. Roland từng cho người ngoài hành tinh bắn nổ tan tành nhà trắng trong Independence Day (1996), cho con quái vật khổng lồ Godzilla cày nát khu Manhattan, New York trong Godzilla (1998), xới tung thành phố Los Angeles bằng những vòi rồng khổng lồ và rồi cuối cùng đưa nửa bán cầu bắc trở về kỷ băng hà trong The Day After Tomorrow (2004). Thế nhưng chúng vẫn chưa thấm vào đâu so với thảm hoạ mà Roland Emmerich tạo ra trong 2012.

Theo lịch cổ của người Maya thì năm 2012 chính là thời điểm tận thế của trái đất vì vào ngày 21/12 tất cả các hành tinh trong hệ mặt trời sẽ nằm thẳng hàng với nhau. Tất nhiên điều đó chỉ dựa trên tiên đoán của một nền văn hoá đã biến mất rất lâu rồi. Sẽ có người tin có người không tin vào bói toán, nhưng những chứng cứ khoa học đã cảnh báo trước cho chúng ta từ sớm. Vào năm 2009, khoa học gia Adrian Helmsley cùng người bạn Ấn Độ phát hiện ra sự thay đổi bất thường của mặt trời. Một vụ nổ lớn trên bề mặt mặt trời khiến những hạt neutrino ảnh hưởng xấu tới các hành tinh khác trong thái dương hệ. Nhiệt độ trong lõi trái đất theo đó dần tăng lên nhanh chóng làm cho lớp vỏ dịch chuyển hết sức khó lường. Nhận thấy những số liệu quá quan trọng, Adrian lập tức được đưa tới gặp trực tiếp tổng thống. Vào năm 2010, tại hội nghị G8, các quốc gia hàng đầu đã được chính phủ Mỹ thông báo vấn đề trên. Họ cùng nhau vạch ra một kế hoạch bí mật để đối phó với sự thay đổi thời tiết nghiêm trọng.

Cũng giống như nhiều bộ phim về thảm hoạ khác, 2012 có cùng một môtíp không thể tránh khỏi, đó là sự tồn tại của con người (thực chất là một nhóm nhân vật) trước sức tàn phá khủng khiếp của thiên nhiên. Trong 2012, họ là nhà văn Jackson Curtis (John Cusack), hai đứa con Noah và Lilly, người vợ đã li thân Kate Curtis (Amanda Peet), là bố con tỷ phú người Nga Yuri Karpov, là anh chàng Gordon Silberman, thậm chí cả tổng thống Mỹ Thomas Wilson. Tình cờ biết được kế hoạch của chính phủ đang xây dựng từ vài năm qua, Jackson cố gắng dẫn dắt cả gia đình thoát khỏi thảm hoạ để tới dãy núi Himalaya hùng vĩ.

Roland Emmerich từng gây hoang mang tột độ cho khán giả về tương lai đầy u ám của loài người trong The Day After Tomorrow nhưng với 2012 sự sợ hãi còn tăng lên gấp bội. Những điều được đề cập tới trong Năm Đại Hoạ không đơn thuần được tạo ra bởi trí tưởng tượng của các nhà làm phim mà nó còn dựa trên lời tiên đoán của người Maya tồn tại từ hàng trăm năm qua, dựa trên những biến đổi khí hậu liên tục do sự nóng lên của trái đất. Dù bạn là người vô thần nhưng với điều kể trên, không ít thì nhiều, chúng gây một ảnh hưởng nhất định tới tâm trí bạn. Quả thật, 2012 khiến khán giả cảm thấy lo lắng thực sự về tương lai trái đất.

Đối với một bộ phim thảm hoạ, kỹ xảo được coi là yếu tố không thể thiếu và cũng là phần quan trọng nhất trong phim. Đơn giản vì khán giả bỏ tiền đến rạp để thưởng thức những cảnh giải trí đã mắt đã tai, những pha gay cấn, hồi hộp đến thót tim chứ không phải để nhấm nhấp sự phát triển tâm lý nhân vật nặng nề. Tất nhiên 2012 làm rất tốt điều đó, tốt hơn hẳn so với những bộ phim về thảm hoạ “cũ kỹ” về công nghệ trước đây như The Core, Armageddon, Dante’s Peak, Volcano, Poseidon hay The Day After Tomorrow.

Kỹ xảo cũng như qui mô trong các trường đoạn hành động của Năm Đại Hoạ đã tiến một bước rất xa. Động đất huỷ diệt vịnh San Francisco, nhấn chìm thành phố Los Angeles xuống đáy Thái Bình Dương, núi lửa phun trào như một quả bom nguyên tử tại công viên quốc gia Yeallowstone, đài tưởng niệm Washington gẫy thành từng khúc tại thủ đô Washington DC, Las Vegas ngập trong biển lửa và khói bụi, Rome lụi tàn thành phế tích, tượng chúa cứu thế tại Rio De janiero sụp đổ…đó chỉ là món khai vị làm “ấm” khán giả mà Roland Emmerich mang đến cho người xem. Tiếp theo sau, những đợt sóng thần cao đến hàng nghìn feet cuốn trôi mọi thứ trên đường đi của chúng mới thực sự là món ăn chính của bữa đại tiệc cực kỳ mãn nhãn. Nếu vẫn còn thòm thèm hương vị kỹ xảo, khán giả hãy chờ đến phút cuối khi đợt siêu sóng thần tràn vào đỉnh Himalaya cao nhất thế giới.

Cho dù 2012 là một tác phẩm mang đậm tính giải trí, nhưng điều đó không có nghĩa rằng bộ phim chẳng đọng lại gì cho khán giả ngoài cảm giác hoang mang. Các nhân vật trong phim theo một cách nào đó đều có mối liên kết với nhau, dù đó là sự trùng hợp hay do số phận. Nhà văn Jackson tình cờ gặp và làm quen khoa học gia Adrien thông qua cuốn sách mới bán được gần 500 bản của anh. Kate Curtis, vợ cũ của Jackson, hiện đang chung sống với Gordon Sillberman, bác sỹ của Tamara. Tamara lại là người tình của tỷ phú Karpov, cha của hai đứa con mà Jackson đang chở hàng ngày đến trường như một công việc làm thêm. Cuốn sách do người cha tặng Adrien lại do chính Jackson viết, và nó ngẫu nhiên cũng nằm trong cặp khi Adrien giới thiệu nó cho con gái của tổng thống Mỹ.

Cũng không biết có phải tình cờ hay không, nhưng trong mọi tác phẩm của Roland Emmerich (bị chê nhiều hơn khen), tình cảm gia đình luôn được ông đề cao. Trong Independence Day là mối quan hệ giữa ông cháu, The Patriot lẫn The Day After Tomorrow là tình cảm cha con, 10,000 BC là tình cảm trai gái, giữa thế hệ trước và thế hệ sau. Đối với 2012, nó là sự tổng hợp của tất cả những mối quan hệ giữa con người với con người.

Advertisements

This is It

Filed under: Cinema — phuongcobain @ 5:41 pm
Tags:

This is It – Đó là anh

Đạo diễn: Kenny Ortega

Diễn viên: Michael Jackson

Thể loại: Tài liệu / Ca nhạc

Đánh giá:

Cho dù bị dính phải scandal lạm dụng trẻ em, cho dù đã từng phải nhờ đến dao kéo để phẫu thuật thẩm mỹ rất nhiều lần, cho dù bị nợ nần chồng chất cho đến tận cuối đời nhưng  điều đó chẳng thấm vào đâu sau những gì anh đã đóng góp cho nhân loại suốt gần ba thập kỷ qua. Và cho dù anh cũng chưa kịp thay đổi thế giới như điều anh đã từng mong ước trong ca khúc Earth Song nhưng chúng ta có thể chắc chắn một điều rằng, trong khoảng thời gian còn trên cõi đời, anh đã làm thay đổi số phận của bao con người, đã làm thay đổi cả nền công nghiệp âm nhạc, đã tạo niềm tin, là điểm tựa cho rất nhiều thế hệ thanh thiếu niên trên toàn cầu. Đó là anh, Michael Jackson, ông hoàng của nhạc Pop.

Cách đây bốn tháng, chính xác là vào ngày 25 tháng 6, cả thế giới đã rúng động trước cái tin đau xót: Michael Jackson qua đời. Thậm chí cho đến tận bây giờ, giới chức trách gồm cảnh sát, bác sỹ, pháp y, giới luật sư Mỹ vẫn ngày đêm tìm hiểu rõ nguyên nhân cụ thể dẫn tới cái chết cho Michael, một trong những người có ảnh hưởng lớn đến văn hoá – nghệ thuật thời đại ngày nay. Năm 2009 quả là một năm đáng buồn khi hàng loạt nghệ sỹ tên tuổi qua đời đột ngột, gây bàng hoàng cho cả triệu Fan hâm mộ. Trong nhiều ngôi sao đã mất đó, Michael Jackson là ngôi sao sáng nhất.

Chỉ 10 ngày trước chuyến lưu diễn cuối cùng (dự tính trong 50 buổi kéo dài từ tháng 7/2009 đến tháng 3/2010) tại London, người ta đã tìm thấy Michael trong tình trạng hôn mê tại nhà riêng rồi sau đó chuyển anh tới bệnh viện, nhưng tất cả đã muộn. Sự bàng hoàng xen lẫn nỗi đau thương vô bờ bến len lỏi đến từng quốc gia, trong đó tất nhiên có cả Việt Nam. Đã một thập kỷ trôi qua, Michael chưa tổ chức một chuyến lưu diễn nào, thế nhưng niềm đam mê, lòng nhiệt huyết với âm nhạc vẫn chẩy bền bỉ trong con người anh. Điều đó được thể hiện rất rõ qua This is It, bộ phim tài liệu quay lại những khoảnh khắc cuối cùng trong cuộc đời Michael.

Thực chất This is It được cắt dựng lại từ hơn 100 giờ ghi hình Michael Jackson tập luyện cật lực trước chuyến lưu diễn tại London. Tung Đó là anh ra vào thời điểm này quả là một chiến lược cực kỳ sáng suốt đối với các nhà sản xuất của hãng Sony. Bốn tháng là khoảng thời gian không dài cũng không ngắn để khán giả quyết định ra rạp thưởng thức bộ phim. Trong suốt 2 tiếng đồng hồ, người xem sẽ trải qua mọi cung bậc cảm xúc, từ sâu lắng, dạt dào tình cảm cho tới những giây phút hoành tráng muốn nổ tung lồng ngực.

Đối với một tác phẩm tài liệu, thì các cuộc phỏng vấn, ghi lại những hoạt động thường ngày (mà cụ thể ở đây là luyện tập âm nhạc) của nhân vật làm sao cho chân thực gần gũi nhất với cuộc sống là một phần không thể thiếu. Thế nhưng đối với một tác phẩm tài liệu ca nhạc về một ca sỹ như This is It, thì âm nhạc mới là điều khán giả quan tâm nhất. Và họ sẽ không phải thất vọng khi sau khi xem. Vô số ca khúc bất hủ của Michael Jackson sẽ xuất hiện và được thực hiện lại cực kỳ công phu, kỹ lưỡng.

Như ở phần giới thiệu mở đầu phim, mặc dù các cảnh quay chỉ được ghi lại bằng một vài chiếc camera để mang tính lưu trữ và làm phim tài liệu, thế nhưng chất lượng âm thanh của This is It lại rất tốt. Tất cả các bài hát đều có âm thanh nổi toàn dải. Khi thưởng thức âm nhạc của Michael Jackson, nghe thôi thì chưa đủ, mà phải nhìn bằng mắt. Đơn giản vì phần vũ đạo của anh quá sức ấn tượng. Hãy thử tưởng tượng Michael Jackson cũng nhẩy với hơn 1000 vũ công (tất nhiên do kỹ xảo vi tính tạo ra) trong Bad, xuất hiện cùng với ngôi sao điện ảnh Rita Hayworth trong bộ phim Noir kinh điển Gilda, đấu súng với huyền thoại Humphrey Bogart qua ca khúc Smooth Criminal. Thậm chí xây dựng lại clip Thriller bằng hình ảnh 3D tiên tiến. Bên cạnh những ca khúc sôi động, hoành tráng, chúng ta cũng có những phút giây lắng đọng, đầy cảm xúc với I’ll Be There, Earth Song. Còn rất nhiều hiệu ứng hình ảnh, âm thanh, vũ đạo tuyệt vời nữa xuất hiện trong phim mà khán giả sẽ tự cảm nhận khi ngồi trong rạp.

Trước This is It, đã có không ít bộ phim tài liệu kết hợp với những buổi hoà nhạc được sản xuất ra mà gần đây nhất là Hannah Montana/Miley Cyrus: Best of Both Worlds Concert Tour, Jonas Brother: The 3D Concert Experience (cùng của hãng Walt Disney), hay nghệ thuật hơn nữa còn có Gimme Shelter (1970), Shine a Light của đạo diễn Martin Scorsese. Thật khập khiễng khi so sánh với Michael Jackson với những thế hệ ca sỹ tuổi teen như Miley, anh em nhà Jonas (do khác thế hệ) hay với ban nhạc Rock & Roll cựu trào The Rolling Stone (do khác phong cách, thể loại), thế nhưng có một điều không thể chối cãi rằng số lượng Fan hâm mộ của ông vua nhạc Pop thuộc loại lớn nhất trên thế giới. Họ yêu anh không đơn giản chỉ vì âm nhạc, họ yêu anh vì cả phong cách biểu diễn, cách anh đối xử với mọi người, và tất nhiên cả những gì anh đã đóng góp cho thế giới.

Chuyến lưu diễn cuối cùng của Michael sẽ không bao giờ được tổ chức, thế nhưng đối với hàng triệu khán thính giả, buổi hoà nhạc đã được diễn ra rồi. Nó đã được tái hiện bằng hình ảnh và âm thanh trong This is It. Có thể sân vận động O2, nơi tổ chức lưu diễn, không có dịp kín chỗ, nhưng thay vào đó những hàng ghế ngồi trong rạp chiếu phim đã được lấp đầy bởi những con tim yêu mến anh.

Ngay lúc này đây, xin đừng hỏi gì thêm về This is It nữa. Bạn hãy đơn giản đến rạp để thưởng thức và cảm nhận thế giới của Michael Jackson.

Inglourious Basterds

Filed under: Cinema — phuongcobain @ 5:40 pm

Inglourious Basterds (2009) – Định Mệnh

Đạo diễn: Quentin Tarantino

Diễn viên: Mélanie Laurent, Brad Pitt, Eli Roth, Christoph Waltz, Diane Kruger

Thể loại: Tâm lý / Chiến tranh

Đánh giá: 5 / 5*

Qua mỗi thời kỳ khác nhau, nền điện ảnh Mỹ luôn sản sinh ra những nhà làm phim quái kiệt nằm ngoài hệ thống đào tạo chính qui truyền thống. Họ thậm chí chẳng qua trường lớp bài bản nào về điện ảnh vậy mà vẫn thực hiện được những bộ phim để đời. Đối với Quentin Tarantino, anh là quái kiệt của những quái kiệt. Thế giới do Quentin tạo ra trong 5 tác phẩm trước đây (Reservoir Dog, Pulp Fiction, Jackie Brown, Kill Bill 1, 2 và Death Proof) không phải khán giả nào cũng thấy hay, thấy thích. Thế nhưng, một khi ai đã say mê phong cách của anh thì sẽ không thể dứt ra được. Quentin Tarantino là một trong số ít những đạo diễn được cả giới phê bình lẫn các Fan hâm mộ chờ đợi mỗi khi tác phẩm của anh ra đời.

Lớn lên cùng với vô số những bộ phim hạng B trình chiếu tại các rạp tồi tàn (Grindhouse) trong suốt thập niên 70, 80, thậm chí đã từng làm thuê cho một tiệm Video, không có gì lạ khi điều đó đã ảnh hưởng rất lớn tới phong cách của Quentin Tarantino sau này. Mỗi bộ phim do anh thực hiện, không ít thì nhiều, thường thể hiện sự kính trọng, hay để vinh danh một dòng phim rất nổi tiếng trong quá khứ. Pulp Fiction là tổng hợp của rất nhiều thể loại (phim noir hiện đại, hài châm biếm), Jackie Brown ảnh hưởng rõ của dòng phim Blaxploiotation (được làm chủ yếu phục vụ khán giả da mầu và diễn viên hầu hết cũng là da mầu) rất thịnh hành trong thập niên 70, Kill Bill là sự kết hợp của võ thuật Trung Hoa, Anime, Jedaigeki Nhật Bản, Cao bồi mỳ ống kiểu Ý, Death Proof mang đậm chất phim hạng B, tôn vinh những diễn viên đóng thế các cảnh nguy hiểm.

Inglourious Basterds (Định Mệnh) – tác phẩm gần đây nhất của Quentin Tarantino cũng không nằm ngoài “qui luật” trên. Mặc dù, toàn bộ bối cảnh trong Định Mệnh diễn ra trong thời kỳ chiến tranh thế giới lần thứ II, khi nước Đức vẫn đang thống trị toàn Châu Âu, tuy nhiên bộ phim lại chịu ảnh hưởng bởi thể loại Cao bồi viễn tây kiểu Ý phát triển vào giữa thập kỷ 60 của thế kỷ trước. Bên cạnh đó Inglourious Basterds cũng được lấy cảm hứng từ rất nhiều tác phẩm điện ảnh về chiến tranh như Guns of Navarone, Where Eagles Dare, Dirty Dozen.

Cũng giống như Reservoir Dog, Pulp Fiction hay Kill Bill, Quentin xây dựng rất nhiều tuyến nhân vật trong Định Mệnh. Tuy nhiên chỉ có 3 hình tượng chính là Người Anh hùng (Brad Pitt), tên Phát xít (Christoph Waltz) và Người con gái (Melanie Laurent). Họ được giới thiệu lần lượt qua từng chương và cùng hội tụ ở Chapter cuối.

Vào năm 1941, khi nước Pháp đang bị quân đội Đức quốc xã chiếm đóng, đã có không ít gia đình tại các vùng nông thôn che chở cho người dân Do Thái. Tên phát xít – đại tá Hans Landa có nhiệm vụ lùng và diệt những người Do Thái khốn khổ. Với những mánh khoé, mưu mô, sự nhạy bén như một con sói già Hans tìm ra vô số gia đình đang ẩn náu tại khắp nơi. Chỉ có cô gái Sosanna Dreyfus là may mắn sống sót trong một lần thảm sát.

Sau khi nhẩy vào vòng tham chiến, quân đội Mỹ lập ra một “binh chủng” đặc biệt có tên gọi The Basterds. Họ bao gồm những người lính Mỹ gốc Do Thái thiện chiến do người Anh hùng – trung uý Aldo Raine chỉ huy. Nhiệm vụ của lực lượng này là sát hại sỹ quan phát xít một cách dã man tạo tâm lý hoảng loạn cho quân đội Đức.

Bốn năm sau sự kiện cả gia đình bị giết, cô gái Sosanna giờ đã trưởng thành và đang quản lý một rạp chiếu phim nhỏ tại thủ đô Paris. Vốn hận phát xít đến tận xương tuỷ, nhưng trớ trêu thay cô lại được theo đuổi bởi Frederick Zoller (Daniel Bruhl), một anh chàng lính Đức hiện đang là vị anh hùng dân tộc kiêm ngôi sao điện ảnh đang lên. Tình cờ cả Sosanna lẫn Aldo biết rằng quốc trưởng Hitler sẽ tham gia buổi công chiếu bộ phim mới do Frederick đóng vai chính tại Paris. Mỗi người một mục đích riêng, họ bí mật lên kế hoạch vô tiền khoáng hậu.

Cách kể chuyện trong tất cả các phim của Quentin Tarantino đều không tuân theo cấu trúc thông thường. Các trường đoạn được sắp đặt, đảo lộn vị trí cho nhau một cách có chủ ý. Bên cạnh đó, anh còn sử dụng nhiều hồi tưởng, với nhiều nhân vật khác nhau, thời gian theo đó cũng phi tuyên tính chứ không diễn ra theo lối ba hồi kinh điển. Khán giả có cảm giác như đang xem một câu chuyện không đầu không đuôi, nhưng khi tổng hợp toàn bộ các dữ liệu lại với nhau chúng ta sẽ nhận ra một bộ phim hoàn chỉnh. Inglourious Basterds có khác hơn một chút nhưng nhìn chung vẫn mang đậm phong cách trên.

Một thủ pháp khác đã làm nên tên tuổi cho Quentin Tarantino đó là anh thường tạo sự đối lập trong cùng hoặc giữa các trường đoạn khác nhau. Ở trường đoạn thứ nhất, anh ru ngủ khán giả bằng những câu thoại dài vô nghĩa, tưởng chừng chẳng liên quan gì đến cốt chuyện để rồi ngay sau đó, ở trường đoạn nối tiếp là hàng loạt những pha hành động được thể hiện hết sức bạo lực. Điều này đã từng thấy rõ trong Reservoir Dog, Pulp Fiction và gần đây nhất là Death Proof. Còn trong Inglourious Basterds đó là màn đấu súng kinh hoàng trong quán rượu ngay sau phần đánh bài và đoạn thoại dài hơi giữa các nhân vật. Đây chỉ là một mánh nhỏ trong cách làm phim của Quentin nhưng tạo được hiệu quả ép phê rất mãnh liệt lên người xem.

Như đã nói ở trên Inglourious Basterds ảnh hưởng rất rõ nét bởi thể loại phim Spaghetti Western, đặc biệt trong cách giới thiệu nhân vật. Mặc dù vậy cách hoá thân tuyệt vời của các diễn viên mới là điều quan trọng. Quentin Tarantino rất có tài trong việc hướng họ đi sâu vào vai diễn nhất có thể. Dù Brad Pitt, với cách phát âm đặc sệt nhà quê, Diane Kruger, Mélanie Laurent đều để lại ấn tượng tốt nhưng vai diễn Hans Landa của Christoph Waltz mới thực sự nổi bật. Khác với những tên phát xít đã từng xuất hiện trong các bộ phim trước đây thường lạnh lùng, tàn ác, Hans Landa còn có tính hài hước, thông minh, khinh khỉnh, kiểu cách, tưng tửng, đôi khi khá ngớ ngẩn. Christoph Waltz hoàn toàn xứng đáng được đề cử giải Oscar vào đầu năm 2010 tới đây.

Bên cạnh một kịch bản hay, quay phim xuất sắc, dàn diễn viên vào vai cực tốt, để tạo nên sự hoàn thiện cho Inglourious Basterds chúng ta không thể không nhắc tới phần âm nhạc. Ennio Morricone, David Bowie, Nick Perdito, Charles Bernstein… là những ca sỹ, nhạc sỹ chắc chắn đảm bảo cho thành công của phần Soundtrack. Đặc biệt Quentin Tarantino sử dụng 4 tuyệt phẩm do Ennio Morricone sáng tác, bao gồm Verdict (Dopo La Condanna), La Resa, Un Amico, Rabbia E Tarantella, làm điểm nhấn và hỗ trợ đầy hiệu quả cho các trường đoạn quan trọng trong phim.

Dù bạn có phải là Fan hay không phải là Fan của Quentin Tarantino thì Inglourious Basterds vẫn xứng đáng là một trong những tác phẩm điện ảnh hay nhất trong năm 2009.

November 17, 2009

Me and You and everyone we know (2005)

Filed under: Cinema — phuongcobain @ 5:08 pm

Đạo diễn: Miranda July

Diễn viên: John Hawkes, Miranda July

Thể loại: Tâm lý / Hài

Đánh giá:

Sau khi li dị vợ, Richard (John Hawkes đóng) lâm vào cảnh “gà trống nuôi con”. Hàng ngày làm việc tại một siêu thị bán giày, cuộc sống của Richard tưởng như gặp bế tắc vì không thể hiểu và hoà đồng được với con trai. Cho đến một ngày, anh gặp Christine (Miranda July), một nghệ sỹ video art tự do. Cả hai bắt đầu mối quan hệ bằng những cử chỉ, lời nói thật vụng về, mang đầy chất thơ. Bên cạnh Richard và Christine là hai nhân vật trung tâm xuyên suốt, Me and You and everyone we know còn có những nhân vật khác xung quanh. Họ là hai cậu con trai Robby và Peter suốt ngày dính lấy chiếc máy tính để chat, là hai cô gái mới lớn với những thắc mắc, hiếu kỳ về tình dục, là một nhà quản lý có những đánh giá về nghệ thuật khác lạ, là một đôi vợ chồng già sắp mất nhau…

Với nhiều chi tiết tinh tế về hình ảnh lẫn lời thoại, Me and you and everyone we know được xây dựng theo lối đa tuyến nhân vật (giống những tác phẩm trước như Magnolia, Love Actually). Bên cạnh đó phần âm nhạc được đạo diễn Miranda July chọn rất khéo, khiến cho tổng thể bộ phim thêm phần hài hoà. Tuy đây mới chỉ là tác phẩm điện ảnh đầu tay của nữ nghệ sỹ Miranda July, nhưng Me and You and Everyone we know đã đoạt giải thưởng đặc biệt của Ban giám khảo tại LHP Sundance, đoạt giải Camera d’Or (Quay phim xuất sắc nhất) tại LHP Cannes năm 2005.

November 14, 2009

Volver (2006)

Filed under: Cinema — phuongcobain @ 6:00 pm
Tags:

Đạo diễn: Pedro Almodóvar

Diễn viên: Penélope Cruz, Carmen Maura, Chus Lampreave, Yohana Cobo

Thể loại: Hài / Tâm lý / Hình sự / Bí ẩn

Đánh giá: stars-4-0

Volver

Chuyện phim kể về mối quan hệ giữa ba thế hệ phụ nữ trong một gia đình tại Tây Ban Nha. Raimunda (Penélope Cruz đóng) sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng nhỏ ở La Mancha, nhưng hiện cô đã chuyển đến sống tại Madrid. Với công việc quét dọn nhàm chán, cùng một ông chồng thất nghiệp sống vật vờ, hàng ngày Raimunda còn phải chăm sóc cho con gái Paula. Trong khi đó, tại vùng quê La Mancha, người dì Tía vẫn tin rằng linh hồn mẹ của Raimunda hiện quay trở về để giúp mọi người trong gia đình vượt qua khó khăn, dù bà đã chết cách đây vài năm trong một vụ hoả hoạn. Rắc rối xẩy ra khi Paula lỡ tay giết chết bố mình…

Volver là tác phẩm của đạo diễn người lừng danh Pedro Almodóvar (All about my Mother, Talk to her, và Bad Education). Với nhiều chi tiết tinh tế về cuộc sống của những người phụ nữ Tây Ban Nha, Volver đã đoạt giải kịch bản hay nhất tại LHP Cannes. Bên cạnh đó lần đầu tiên trong lịch sử LHP lớn nhất Châu Âu này, giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất được trao cho tập thể 6 diễn viên, thay vì trao cho một người như thông lệ.

Next Page »

Blog at WordPress.com.