Phuongcobain's Weblog

September 27, 2008

Top 10 quái thú

Filed under: Cinema — phuongcobain @ 3:32 pm
Tags:

 

 

1 – King Kong

Con này quá nổi tiếng rồi. Xuất hiện từ năm 1933, nhưng bị câm, và đen trắng, được remake lại năm 1957, 1976. Đến năm 2005, ông Peter Jackson lại đưa nó lên màn ảnh rộng một lần nữa, và ngồi thu cả trăm triệu $. Con này khoẻ, giết mấy con khủng long liền, hớt em Anna như hớt trứng.

 

2 – Godzila

Biểu tượng của xứ sở phù tang. Kiểu kiểu khủng long, nhưng to hơn nhiều (bị nhiễm phóng xa, biến đổi gen nên mới to như thế). Mới chỉ xem bản của Mỹ có anh Jean Reno đóng, chứ không được xem mấy bản của Nhật. Cuối phim bị tên lửa bắn chết tốt, thật tội nghiệp. Đàn con của nó mới ghê, ăn thịt người tùm lum.

 

3 – T – Rex

Ông Spielberg làm thót tim cả triệu khán giả hâm mộ điện ảnh bằng con quái vật được tạo ra từ … máy tính này. Hồi bé tui xem, về sợ mất cả ngủ, huhuhu. Mấy tập sau xem không hay bằng, mà lại còn thấy tức tức nữa. Ghê nhất là cái đoạn con này ngoạm cái ông ngổi trong WC.

 

4 – Anacondas

Đi vào rừng là sợ nhất con rắn to đùng này. Vừa to, bò lại nhanh, nuốt người mau lẹ, kinh. Phần I có Lopez đóng, khá là hot. Phần II như dở hơi, nhất là đoạn rắn bò trong hang, rất là ngu nhé.

 

5 – Dragon.

Xuất hiện trong Lord of the Rings đó. Đáng nhẽ cũng định chọn lũ Troll hay bọn Uruk-hai, nhưng thấy không có gì đặc sắc và nổi bật bằng con Dragon, nên thôi. Bác vua của xứ Rohan bị con Dragon này ngoạm một cái, chết queo, hic. Nhưng lại bị em cháu của bác vua chặt cho 2 phát đứt đầu.

 

6 – Jaws

Hồi mới khoảng 9 tuổi, trên tivi chiếu Jaws 1, cả đêm đó không thể nào ngủ được, sợ dã man con ngan. Đi biển cứ sợ là có con gì nó cắn chân và lôi mình đi. Mặc dù được làm bằng máy nhưng khi xem phim quả đúng là kinh dị. Về sau còn làm thêm phần 2, phần 3, rồi lại còn trong Deep Blue Sea nữa. Thật đáng sợ.

 

7 – Warewolf

Xuất hiện trong nhiều phim lắm, từ Van Helsing tới Warewolf in London, in America… nhưng ấn tượng nhất là bộ phim Silver Bullet. Hồi lớp 9, tui xem phim này ở rạp Khăn quàng đỏ cùng với mấy đứa bạn mà phát kinh. Thức trắng đêm đọc Subasa để cho đỡ sợ, mặc dù hôm sau phải học thêm. Để tiêu diệt được Warewolf thì phải dùng viên đạn bạc bắn nó.

 

8 – Tremor

Có 4 con cả thảy trong phần I. Bọn này có thân hình giống như con sâu đất, di chuyển rất nhanh, ăn thịt người, nhận biết thông qua echo của âm thanh. Con thứ nhất lao đầu vào bê tông chết ngu, con thứ hai thì bị bắn súng chết, con thứ 3 ăn phải thuốc nổ, con thứ 4 thì lao xuống vực chết tốt. Phim vừa kinh dị vừa hai, nhắng phết. Có anh Bacon đóng.

 

9 – Kraken

Con Octopus khổng lồ này dưới sự chỉ huy của thuyền trưởng Davy Jones thực sự là hung thần của biển cả. Những chiếc vòi to đùng có thể quật chìm cả những chiến hạm thiện chiến nhất. Xuất hiện lần đầu tiên trong Pirates of Caribbean 2: Dead’ man Chest. Năm nay chúng ta sẽ được gặp lại Kraken trong phần 3, vì cuối phần trước đã nuốt mất anh Jack Sparrow, hehe.

 

10 – The Descent

Bọn này sống lâu trong hang núi, không nhìn thấy anh sáng nên thị giác kém phát triển, thui chột dần. Chúng cảm nhận thông qua sự chuyển động hay thân nhiệt gì đấy, không nhớ nữa. Bọn này ăn thịt người mà phát ói. Truy sát 7 cô gái trong hang sâu quả là khủng khiếp. The Descent được đánh giá là một bộ kinh dị rất khá, nhưng tui thì chả thích.

 

September 15, 2008

Top Box Office – Hiệu ứng No Country for Old men

Filed under: Cinema — phuongcobain @ 11:47 pm
Tags:

posterTop Box Office – Hiệu ứng No Country for Old men 

1 (–). Burn After Reading (2008) 19,4 triệu $      

2 (–). The Family that Preys (2008) 18 triệu $

3 (–). Righteous Kill (2008) 16,5 triệu $

4 (–). The Women (2008) 10,1 triệu $

5 (4). The House Bunny (2008) 4,3 triệu $

6 (2). Tropic Thunder (2008) 4,2 triệu $
7 (3). The Dark Knight (2008) 4 triệu $

8 (1). Bangkok Dangerous (2008) 2,4 triệu $

9 (5). Traitor (2008) 2,1 triệu $

10 (7). Death Race (2008) 2 triệu $ 

 

Chẳng phải chỉ sau thành công rực rỡ của No Country for Old men hồi năm 2007 mà hai anh em nhà Coen mới nổi tiếng trên toàn thế giới. Những tác phẩm trước đây do họ đạo diễn và tự tay viết kịch bản đều được giới phê bình lẫn khán giả yêu thích điện ảnh đánh giá rất cao, như Barton Fink, Fargo, The Man who wasn’t there, O brother where art thou? … Nhưng rõ ràng hiệu ứng No Country for old men với 4 giải Oscar hồi đầu năm nay đã ảnh hướng theo hướng tích cực một phần không nhỏ tới doanh thu của bộ phim mới nhất do họ thực hiện. 

 

Con số 19,4 triệu $ tiền bán vé vào ba ngày cuối tuần qua đã nói lên tất cả, Burn After Reading chính là bộ phim mở hàng ăn khách nhất từ trước tới nay của hai anh em nhà Coen. Kỷ lục cũ thuộc về The LadyKillers hồi năm 2004 với 12 triệu $. Một phần quan trọng nữa khiến cho khán giả tập trung vào Burn after reading vì mùa phim hè đã qua được 2 tuần, những tác phẩm giải trí lớn cũng đã nguội. Sự tham gia của những tên tuổi nổi tiếng như George Clooney, Prad Pitt, John Malkovich cũng góp phần đáng kể trong việc thu hút khán giả. 

 

Top Box Office sau ba ngày cuối tuần đã có sự thay đổi rất lớn. Tác phẩm được coi là dớ dẩn Bangkok Dangerous được đạo diễn bởi hai anh em người Thái Oxide / Danny Pang đã tụt xuống tít tận thứ 8, lùi tới 7 bậc so với tuần trước và mất tới 70% lượng khán giả. Danh tiếng của Nicolas Cage cũng không thể cứu nổi thất bại thảm hại cho tác phẩm remake này. Hiện tổng doanh thu của Bangkok Dangerous chỉ là 12,5 triệu $, một con số rất đáng thất vọng. 

 

Sở dĩ có sự thay đổi lớn trên bảng xếp hạng Top 10 phim ăn khách nhất khu vực Bắc Mỹ chính là vì có tới 4 bộ phim cùng ra mắt vào hôm thứ sáu 12/9. Ngoài Burn after Reading, còn The Family that Preys, Righteous Kill, The Women chen chúc ở những vị trí tiếp theo. Trong khi Righteous Kill là lần tái hợp của hai cựu binh Al Pacino và Robert De Niro kể từ Heat hồi năm 1995, thì The Women lại được chú ý với dàn diễn viên toàn nữ. 

 

Không những qui tụ hàng loạt diễn viên xinh đẹp như Meg Ryan, Eva Mendes, Annette Being, The Women còn được thực hiện bởi nữ đạo diễn Diane English. Đây cũng là tác phẩm làm lại từ bộ phim gốc cùng tên của đạo diễn lừng dành George Cukor hồi năm 1939. Cho dù “cá kiếm” được hơn 10 triệu $ trong dịp weekend, nhưng The Women không được đánh giá cao về chất lượng, thậm chí còn bị khán giả chê khá nặng lời. 

 

Cho dù đã trình chiếu ngoài rạp từ khá lâu, nhưng cả The Dark Knight lẫn Tropic Thunder vẫn trụ vững trên Top Box Office với doanh thu đều đều mỗi tuần khoảng 4 triệu $. Trong khi đó, Death Race ngấp nghé tụt hạng khi xếp ở vị trí thứ 10. 

 

Vào thứ sáu 20/9 tới đây, cũng có khá nhiều bộ phim đáng chú ý sẽ ra mắt. Nổi bật nhất chính là Lakeview Terrace của nam diễn viên da mầu Samuel Jackson, và My best friend Girl’s của Kate Hudson. Còn đối với những ai yêu thích thể loại phim hoạt hình thì có thể trông đợi vào Igor.

September 12, 2008

Musa – Dũng sỹ

Filed under: Cinema — phuongcobain @ 11:21 pm

Musa – Dũng sỹ

 

Nước sản xuất: Hàn Quốc / Trung Quốc
Năm sản xuất: 2001
Thể loại: Adventures, Action, Romance
Đạo diễn: Kim Sung-su
Diễn viên: Jung Woo-sung, Ahn Sung-kee, Ju Jin-mo, Zhang Ziyi, Park Yong-woo, Park Jeong-hak, Yu Hye-Jin, Jeong Seok-yong

 

Trong những năm gần đây, khán giả Việt Nam đã được xem rất nhiều phim Hàn Quốc, cả trong lĩnh vực điện ảnh lẫn truyền hình. Việc có quá nhiều phim Hàn nhạt nhẽo nhập vào để chiếu ở rạp, cùng những mô típ đã trở thành một lối mòn đến phát ngấy trong phim truyền hình dài tập đã khiến cho khán giả Việt Nam đã có một con mắt nhìn không đúng về nền điện ảnh nói chung của dân tộc này. Sự chán ngấy đó ngày càng tăng và nó lớn đến nỗi trở thành một sự kỳ thị, tẩy chay đối với phim Hàn. Thực ra để đánh giá nền điện ảnh của nước bạn không thể thông qua những bộ phim hài nhạt, đã và đang được chiếu công khai ngoài kia.

 

Musa, một tác phẩm hoành tráng, chi phí làm phim kỷ lục, với dàn diễn viên pha trộn giữa hai đất nước Trung Hoa và Hàn Quốc xứng đáng có tên trong danh sách những phim hay nhất trong những năm gần đây. Câu chuyện diễn ra vào thời kỳ đầu nhà Minh, Trung Quốc (1375), khi đó Chu Nguyên Chương vừa đánh dẹp quân Mông Cổ ra khỏi bờ cõi và lập ra nhà nước mới. Một nhóm sứ giả của đất nước Cao Ly phía Bắc (Hàn Quốc) được cử sang để gây dựng tình hữu hảo giữa hai dân tộc. Nhưng vì có nguyên do hiểu lầm mà nhóm người sứ giả dẫn đầu là tướng quân trẻ tuổi Choi Jung ( Jin-mo Ju ) đã bị quan quân nhà Minh bắt đi lưu đầy.

 

Đường bị đi lưu đầy là sa mạc rộng mênh mông đầy cát, nơi giao tranh liên miên giữa người Mông và người Hán. Đoàn người lê lết đi trên cát khô cháy bỏng, dưới cái nóng chói chang của ánh mặt trời, mệt lả vì khát và những cái quất roi lằn tím người. Trong lúc tính kiên nhẫn và nản lòng đã lên đến cực điểm thì một bất ngờ xẩy ra khi cả đoàn người bị quân Mông Cổ đến đánh giết cướp bóc. Rất may cho nhóm sứ giả của Cao Ly họ không bị giết, vì khi đó Mông cổ không có thù oán gì với đất nước Hàn Quốc xa xôi. Nhóm sứ giả được tha chết và bị bỏ lại… Khán giả thích xem phim chiến tranh sẽ phải ngạc nhiên vì không ngờ một phim của Châu Á lại có thể làm được hay và hấp dẫn đến như vậy. Đạo diễn Kim Sung-su đã sử dụng các cảnh quay cắt rất nhanh gọn, và dứt khoát nhưng không kém phần hung bạo để diễn tả các pha chiến đấu. Điều này khiến cho phim có tiết tấu nhanh hơn, dồn dập lôi cuốn hơn. Đôi khi còn làm cho ta có cảm giác choáng ngợp và hơi bị shock. Khán giả chưa kịp mường tượng ra cảnh này thì đã bị hớp hồn bởi cảnh kế tiếp theo. Nếu bạn đã từng xem những cảnh chiến trận trong Brave Heart, hẳn bạn sẽ mường tượng ra những cảnh chiến đấu chân thực trong Musa đến mức nào.

 

Cho đến khi hết cuộc chiến giữa người Mông và người Hán, với kết quả là sự tự do cho đoàn người cùng sứ giả đất nước Cao Ly, các nhân vật vẫn trong phim chưa định hình. Tính cách và hình tượng nhân vật chưa được xây dựng rõ nét, ta vẫn còn có vẻ lờ mờ về họ. Nhưng trên con đường tìm lại cái sống, tìm lại sự tự do vượt qua sa mạc khô cằn, bỏng rát, ta cũng đã có thể nắm bắt được một số nhân vật chính. Đoàn người may mắn khi đổi được lương thực và lấy được một số vũ khí tại một trại của người hồi hay Ấn Độ. Tại đây họ đã phát hiện ra quân lính nhà Nguyên Mông đang bắt cóc công chúa nhà Minh (Chương Tử Di). Và một kế hoạch táo bạo được vạch ra nhằm cứu lấy công chúa và cũng là để thanh minh sự vô tội của mình trước nước Trung Quốc. Số quân Cao ly nhanh chóng cứu được công chúa khỏi nhóm quân Nguyên hộ tống không đông bởi sự bất ngờ và táo bạo, bởi sự dũng cảm mưu trí cộng với những chiễn binh giỏi võ. Và từ đây bộ phim mới thực sự bắt đầu khi quân Nguyên truy đuổi nhóm nhỏ quân Hàn và dân Hán đi cùng …

 

Trong Musa, các tuyến nhân vật được xây dựng theo cách truyền thống giống như với các bộ phim chiến tranh lớn khác. Tức là trong cả chiều dài bộ phim có rất nhiều nhân vật lớn nhỏ xuất hiện, sau đó đạo diễn sẽ nói đến số phận của từng nhân vật, khai thác diễn biến tâm lý của từng người và cuối cùng sẽ là kết quả số phận của họ. Sẽ luôn có các tính cách khác biệt nhau xen lẫn trong phim: sống hay chết, sợ hãi hay dũng cảm, ngu dốt hay thông minh, tài giỏi hay tầm thường. Và Musa cũng không nằm ngoài mô típ này. Nhưng có một đặc điểm mà phim đã không mắc phải như những thiên sử thi chiến tranh cổ điển, truyền thông khác, chỉ khai thác một cách hời hợt và qua loa nhiều nhân vật, khiến cho người xem không nắm bắt được hết các tuyến và cũng không để lại trong lòng khán giả hình ảnh về những con người một cách sâu sắc. Đạo diễn Kim đã biết khai thác một cách triệt để hết tâm lý của các nhân vật trong phim. Dù có rất nhiều, nhưng mỗi nhân vật đều rất “con người”, đều có tính cách, chuyển biến tâm lý khác nhau, không ai giống ai. Trong khi vẫn bắt khán giả tập trung vào diễn biến câu chuyện chính trong phim, đạo diễn vẫn có thể khai thác được hết tính cách và số phận của từng nhân vật mà không làm cho ta có cảm giác nhàm chán, gây loãng. Tất cả họ đều có một câu chuyện riêng để nói về mình, nhưng lại là một khối thống nhất hình thành nên cả câu chuyện chính. Đây là điều khác biệt so với các bộ phim chính thống khác.

 

Họ là những ai? Là vị tướng trẻ tuổi, cứng rắn, quyết đoán nhưng có đôi lúc manh động Choi Jung (Ju Jin Mo). Là một Daejung trầm tính nhưng lại có rất nhiều kinh nghiệm được quân lính nể phục. Đây là một nhân vật khá đặc biệt trong phim, Daejung có tài bắn cung bách phát bách trúng. Xem đến đoạn bắn tên trong đêm tối khi chỉ lấy bó đuốc làm ánh sáng duy nhất dẫn đường đoạn lấy nước cuối phim mới thấy được hết cái tài của ông. Là một Yeosol (Woo-sung Jung) trung thành với chủ đến cũng. Tóc xoã dài lãng tử, tính cách mạnh mẽ, trầm lặng ít nói, anh có tài đánh giáo cực giỏi, khiến chủ tướng bên quân Nguyên phải kiềng nể muốn thu phục anh bằng được. Yêu công chúa nhưng không vì thế mà nương tay với cô trong những tình huống đỏng đảnh, Yeosol luôn sát bên cạnh để bảo vệ công chúa. Đây có lẽ là nhân vật bùng nổ, ấn tượng và được yêu thích nhất trong phim… Là vị công chúa kiêu ngạo (tính cách cung đình mà) vì quá ngột ngạt với không khí trong cung đã dám bỏ trốn ra ngoài để chơi đến nỗi bị quân Nguyên bắt làm tin. Vai công chúa là vai diễn khó nhất trong số các diễn khác, (theo tôi nghĩ vậy), cô bị giằng xé giữa tính kiêu ngạo ở tầng lớp trên với những khó khăn vấp phải trong chuyến chạy trốn này. Vì cô mà đã có biết bao nhiêu người đã hi sinh, trong đó có cả lính, dân thường và cả em nhỏ nữa. Ở lại hay ra đầu hàng giặc? Sống hay là chết, yêu hay ghét, kiêu ngạo hay cởi mở … đấy là tất cả tính cách mà Chương Tử Di sẽ phải thể hiện, và theo tôi thì cô đã diễn tròn vai, nhưng không thể nói là hay, vì khán giả đã quá quen với những vai tiểu thư kiên căng của cô. Còn rất rất nhiều nhân vật khác nữa mà không thể liệt kê hết ra đây được nhưng tất cả họ đều có một tính cách rất riêng, mọi hỷ nộ ái ố của con người đều được đạo diễn lồng vào hết trong họ.

 

Các cảnh chiến đầu được diễn tả cực kỳ chân thực, dữ dội, máu có thể bắn phọt ra có vòi, chân tay, đầu cổ gẫy lìa. Tên cắm xuyên qua cổ, xuyên mắt lủng bụng. Quả thực sẽ rất shock nếu không quen xem phim. Nếu bạn đã xem nhưng phim về đề tài chiến tranh trung gần đây của Mỹ như Brave Heart, Gladiator thì tính lột tả chân thức dữ dội các cảnh chiến đấu trong Musa không hề kém cạnh, mà có phần uyển chuyển và bay bổng hơn nhiều. Các cảnh quay hoành tráng trên sa mạc cũng được chăm chút khá kỹ càng, tuy không có những cảnh với sự tham gia của hàng ngàn binh lính, nhưng cũng đủ khiến cho người xem thích thú choáng ngợp. Ngay đoạn đầu phim khiến cho ta gợi nhớ đến bộ phim kinh điển Lawrence of Arabia. Kết thúc cảnh trước là mầu đen của đêm tối, bất ngờ đạo diễn chuyển cảnh ngay đến không gian mênh mông của sa mạc chói chang dưới ánh mặt trời. Hay những đoạn chiến đấu trong rừng cũng rất đẹp. Ánh sáng xuyên qua những tán lá chiếu xuống mặt đất tạo ra những luồng sáng kỳ ảo lồng trong đó là một không khí chiến đấu đầy kịnh tính. Một bức tranh nghệ thuật tắm máu, rất tuyệt. Suốt hai tiếng rưỡi đồng hồ là một khoảng thời gian khá dài cho một bộ phim, nhưng bạn sẽ không thể rời khỏi chỗ ngồi mà sẽ phải thưởng thức hết cả phim vì Musa đúng thật là một phim rất hấp dẫn cả trong câu chuyện, nhân vật, hình ảnh.

Xe hơi của 007

Filed under: Cinema — phuongcobain @ 11:05 pm
Tags:

Xe hơi 007

 

Vào cuối mùa thu năm 2006 vừa qua, Casino Royale, tập phim thứ 21 trong series phim về siêu điệp viên 007, và cũng là tập phim dựa trên cuốn tiểu thuyết đầu tiên của nhà văn Ian Fleming được tung ra trình chiếu trên toàn thế giới đã thu lại những thành công vang dội, cả về chất lượng nghệ thuật lẫn doanh thu.

 

Đã 44 năm qua, kể từ ngày tác phẩm đầu tiên về James Bond là Dr. No ra mắt, và cũng đã qua 4 năm kể từ tập phim gần đây nhất được sản xuất là Die Another Day, loạt phim về điệp viên 007 đã làm ngây ngất khán giả yêu thích điện ảnh từ khắp các châu lục vì tính giải trí cao, hành động nghẹt thở, kỹ xảo hoành tráng, cùng những “bond girls” quyến rũ, và đặc biệt là những món “đồ chơi” được cục tình báo Anh Ml6 thiết kế riêng dành cho James Bond.

 

Trong số các món “đồ chơi” siêu hiện đại, đôi khi là hơi xa vời thực tế đó thì những chiếc xe hơi đắt tiền mà Bond sử dụng trong phim luôn được giới sành chơi đặc biệt chú ý. Những chiếc xe hơi này đều được trang bị tất cả các thiết bị tối tân, vũ khí huỷ diệt, và được thiết kế rất hoàn hảo, khiến cho giới sành chơi luôn muốn có trong bộ sưu tập của mình. Những chiếc xe đã từng xuất hiện trong 21 tập phim hiện nay đã lên tới con số hơn 100 chiếc các loại, từ những chiếc hiệu BMW hào nhoáng, Ford cổ điển, hay hiệu Lotus phá cách, cùng những chiếc Rolls-Royce sang trọng v..v. Nhưng có lẽ những chiếc xế hộp của hãng Aston Martin luôn được giới sưu tập xe chú ý hơn cả.

 

Trong tập Casino Royale mới nhất này, khán giả sẽ có dịp chiêm ngưỡng một “Supercar” thực thụ trên màn ảnh rộng, một sản phẩm mới nhất của Aston Martin, hãng sản xuất ôtô hàng đầu của Anh. Đó là chiếc Aston Martin DBS – 2007 mầu xám bạc. Được thiết kế thực chất cho xe đua, chiếc DBS có sức mạnh hơn nhiều so với đời DB9, với 500 mã lực, mặc dù đều sử dụng hợp chất carbon, và có cùng nguyên lý với hai chiếc xe đua DBR9 và DBRS9 mà hãng Aston Martin sử dụng tại các đường đua trên thế giới trước đó. Không những có một sức mạnh và tốc độ khủng khiếp, chiếc DBS trong phim còn được trang bị thiệt bị định vị toàn cầu, cùng máy … sốc tim. Xuất xưởng chỉ với 300 chiếc, DBS hiện nay có giá khoảng hơn 250.000 $. Rất tiếc trên màn ảnh rộng, chiếc DBS đã bị lật nhào, lộn cả chục vòng, trước khi biến thành đống sắt vụn, vì James Bond muốn cứu người đẹp. Để có thể quay được cảnh quay này, đoàn làm phim đã phải nâng độ cao của con dốc lên 4 lần so với ban đầu, do xe không đủ độ nặng để có thể lộn vòng. Chính trường đoạn này đã tiêu tốn của nhà sản xuất đến 3 chiếc DBS, trị giá mỗi chiếc lên tới 300.000$

 

Trước đó hãng Aston Martin đã có 5 chiếc xe khác cũng được sử dụng trong các tập phim 007 lần lượt là DB5, DB Mark III, DBS, V8 Vantage Volante và chiếc V12 Vanquish. Mặc dù không phải là hãng có số xe xuất hiện nhiều nhất (Ford dẫn đầu với 13 chiếc), nhưng Aston Martin luôn luôn gây được sự chú ý vì tính lịch sử và thời điểm diễn ra trong phim. Đáng kể nhất là chiếc DB5 đã được xuất hiện tới 4 lần. Ra mắt vào năm 1963 trong tập phim Goldfinger, với động cơ 6 xilanh, 282 mã lực và có vận tốc tối đa là 140km/h, cho đến nay chiếc DB5 được coi là một trong những chiếc xe nổi tiếng nhất thế giới. Trong Casino Royale, chiếc DB5 lại một lần nữa xuất hiện khi James Bond (do Daniel Craig đóng) thắng được trong một ván bài poker tại địa điểm du lịch nổi tiếng Bahamas. Chiếc DB5 gốc xuất hiện trong tập phim Goldfinger có giá lên tới 250.000$ vào thời điểm năm 1986, nhưng hơn 10 năm sau, vào năm 1997, nó đã bị mất trộm. Đây quả là một câu chuyện khá hi hữu, nếu bạn biết được rằng, chiếc DB5 đó bị ăn cắp ngay tại sân bay Boca, còn còi báo động bị cắt. Chiếc xe biến mất, trong khi chìa khoá không hề cắm trông đó. Hiện tại, nó đã được bảo hiểm lên tới 4.2 triệu $.

 

(Doanh Nhân Sài Gòn – Số … quên rồi)

Đong hàng

Filed under: Life — phuongcobain @ 10:22 pm
Tags: , ,

Đã từ lâu rồi, đong hàng đã là một thói quen ăn vào máu, mỗi tuần các con nghiện luôn  phải đi đong từ một đến hai lần thì mới chịu được, mới thoả mãn cơn thèm khát. Nếu không, mình mẩy sẽ rất bứt rứt, tâm thần bấn loạn, lòng bồn chồn không yên. Mặc dù không phải lần nào đi, cũng có thể đong được dù chỉ một con hàng. Nó giống như một thứ thuốc gây nghiện vậy, cứ lên cơn là phải hít hay chích thôi. 

Trước tiên phải định nghĩa Đong hàng ở đây là gì. Nếu phân tích rạch ròi ra thì Đong ở đây là đi mua (ngắm nghía, xem), còn hàng ở đây là băng đĩa phim (nhạc). Nói tóm lại đong hàng là đi mua đĩa phim, hoặc đi ngắm đĩa phim thôi cũng được. 

Mặc dù tuổi đời của từ Đong hàng còn khá nhỏ, mới chỉ xuất hiện chính thức lần đầu tiên trên MFC – mạng TTVNOL cách đây khoảng 4 năm, từ những thành viên cốt cán tâm huyết như Rena, Gacoi, Giao_Hoang, Blue_love_red, lamthanh_hn và tất nhiên có cả Sean (phuongcobain), (đây là những người rất hay tụ tập đi mua đĩa với nhau trước kia). Và động từ này đã được truyền lại cho thế hệ nhiều thành viên sau này, thậm chí còn được lên cả báo. Nó cũng tương tự như là từ 8X bắt nguồn từ 7X trên mạng TTVN trước đây, mặc dù về độ nổi tiếng cũng như phổ biến thì không bằng, nhưng lại là câu cửa miệng của những con nghiền phim. 

Để thu hẹp lại phạm vi thì trong bài viết linh tinh này, từ đong hàng chỉ mang ý nghĩa đi mua phim thôi, chứ thuê hay đĩa nhạc thì không tính tới, vì hơi rộng. Dù từ đong hàng mới có khoảng 4 tuổi, nhưng nếu kể lại lịch sử lịch sử đong hàng của tui thì có lẽ bắt đầu từ năm 1996, cũng hơi dài dòng, khi đó còn đang học lớp 10. Vào thời điểm đó rất nhiên ở nước ta không thể nào có VCD, hay DVD để mà xem được. Hồi đấy Fafilm Việt Nam phát hành phim Video gia đình dưới dạng băng VHS với giá 35K / 1 băng, một cái giá cũng khá khá đắt vào thời đó. Còn nhớ, bộ phim đầu tiên mà mình mua cùng bố là một tác phẩm hành động của Steven Seagal với tựa đề … đã quên rồi (!!!). Tuy nhiên sau khi tui xem xong, thấy chán quá, nên quyết định đi đổi lấy bộ phim thuộc thể loại Western: Blind Justice (tựa tiếng việt: Công lý người mù). Như vậy là với 35K, xem được hai phim mà vẫn giữ lại được một băng, hehe. 

Dần dần, cứ khi nào có tiền là tui lại đi mua phim về xem, bên cạnh việc thuê ở những cửa hàng cho thuê băng, cho dù là những ngày hè nóng nực hay trong mùa đông lạnh giá vẫn cứ đạp xe lên Hàng Bài để đong hàng. Những bộ phim từ thời còn học trung học đã sưu tập được cũng kha khá với Congo (tác giả kịch bản là Michael Crichton, ông đã viết Jurassic Park, The 13th Warrior), Forrest Gump (phim này có 2 băng lận), Speed (hồi nhỏ tui xem phim, này phê thế không biết, và thích luôn anh Keanu), Terminator 2: Judgement Day (xem sợ và ấn tượng ghê), Batman Trilogy (vẫn khoái 3 tập đầu nhất), Bẩy tay súng oai hùng (phim này dựa trên The Seven Samurai của Akira Kurosawa), The Last Mohican, Cliffhanger – Cheo leo vách núi (phim của anh Stalone), Tango & Cash, Water World của chú Kevin Costner… và một đống các tập phim của Chaplie Chaplin nữa. Nói chung là xem rất nhiều phim, và giữ một đống các băng phim hổ lốn. Hiện nay, những cuộn băng này mốc meo hết rồi. Mặc dù bây giờ là thời của của DVD, HD-DVD, nhưng đối với tui, những cuộn băng VHS này vẫn có những giá trị riêng của nó, vì nó chưa đựng khá nhiều kỷ niệm về một thời mua băng về xem và nâng niu như nâng trứng. Còn nhớ hồi trước nếu như cuốn băng nào bị mốc một tí thôi là lại lấy cái tua băng ra quay quay một hồi cho hết mốc. Sau đó lại xếp thành mấy hàng trên tủ và há hốc mồm ngồi ngắm say sưa, hehe. 

Đến khoảng những năm 2000, thì kỷ nguyên của băng phim truyện VHS đã dần lụi tàn, phim trên băng từ kiểu này cho đến nay vẫn còn tồn tại thông qua những bộ phim Video gia đình mà thôi. Fafilm VN bắt dầu chuyển sang lưu trữ và bán dưới dạng băng VCD. Bắt đầu từ đây, một làn sóng phim phụ đề VCD bắt đầu tràn ngập thị trường với cái gia cũng khá cắt cổ, ban đầu là 35K/1 phim 2 đĩa. Rồi dần dần, sau này hạ xuống chỉ còn 30K, 20K, rồi 18K. Chất lượng VCD tất nhiên là không cao, nhiều cái còn xước, vỡ hình lung tung, nhưng được cái rất tiện lợi, có thể xem được trên tivi lẫn trên máy tính. Còn nhớ, thời những năm 2001, 2002 là thời kỳ mê đắm trong đống đĩa VCD. Rất nhiều phim kinh điển được mua về để ngâm cứu. Một lô một lốc các tác phẩm của Alfred Hitchcock, Lawrence of Arabia, The Good the bad and the Ugly, The Bridge on the river Kwai, Gun of Narvarone, The Wild Bunch, Some like it hot, Gandhi, The Last Emperor… Hồi đấy cửa hàng VCD mà tui hay mua nằm trên phố Tràng Tiền nằm chếch với L’espace, tiền thân của cửa hàng 12 Hai Bà Trưng hiện nay. Đĩa được bầy khiêm tốn trên 2 giá treo trên tường, mặc dù không phải là nhiều so với đĩa DVD như hồi bây giờ, nhưng cũng đủ làm ngợp mắt với những con nghiền phim. Vì phố Tràng Tiền không có chỗ để xe cho cái cửa hàng này, nếu muốn gửi thì phải lên tận trên ngõ đối diện hàng kem. Nên mỗi lần mua lại dắt cả cái xe vào cửa hàng, nên khá chật và vướng víu. 

Thị trường phim ảnh thời điểm này cũng bắt đầu khá phong phú, nhưng tại cửa hàng trên phố Tràng Tiền không đa dạng và không nhiều phim độc bằng những cửa hàng cho thuê băng đĩa bình dân khác. Chính vì vậy để thoả cơn thèm khát hàng, tất nhiên phải đi thuê phim về xem, 3K/1 phim/1 ngày. Không quá đắt cho một phim, nhưng lại đắt nếu ngày nào cũng đi thuê. Cứ nhân lên, nếu trung bình một ngày 2 phim thì sẽ là 6K, một tuần 42K, một tháng sẽ là khoảng 160 tiền thuê phim, hic hic. Còn nhớ hồi đấy cửa hàng cho thuê đĩa tại 58 Bà Triệu, giờ biến thành cửa hàng Fashion for Men gì đấy, có khá nhiều phim được đóng thành khoảng 7,8 catalogue dầy cộp. Tui thuê đĩa ở đây quen mặt đến nỗi mà cái chị bán hàng beo béo ở đấy rất ưu tiên khi có phim mới. Có lần dấm dúi vào tay cho mình cái đĩa mới nhập về, mà không cho một khách hàng nào khác thuê trước. Nghĩ lại thấy cũng hay hay, hehe, toàn được ưu tiên xem trước. Ớ, nhưng càng ngày càng nói về thuê đĩa mà quên mất việc đong hàng. 

Việc đong hàng vào thời điểm này có cái thú là khi vớ được phim độc là vui cả buổi, và tất nhiên là đến ngắm đĩa bầy trên giá nữa. Thời gian về sau này, bắt đầu quen với thằng Xixo (chubemephim), thì tình hình buôn chuyện phim ảnh càng máu hơn. Hai thằng tính hợp nhau về điện ảnh, đặc biệt là các phim hoành tráng, bắn nhau ì xèo như Saving Private Ryan. Trong khi tui vẫn mua đĩa VCD về nhà để xem, và cũng để sưu tập luôn, thì thằng Xixo lại thích thuê băng VHS về. VHS thì nét hơn, như không tiện dụng như VCD, mà âm thanh thì khá là tệ, vì bị sao sang vài lần. Thi thoảng thằng Xixo còn mang cả băng VHS đến nhà tui xem, trong khi mình vẫn đang ngủ. Hai thằng cũng hay tà lượn bằng xe đạp ra Tràng Tiền để ngắm hàng, và cũng để buôn chuyện với nhau. Cứ nhìn thấy phim nào xem rồi là bắt đầu bàn tán xôn xao, buôn chuyện về tác phẩm đấy rất ác. Thằng Xixo và tôi hồi đấy đều không có đầu DVD, trong khi tôi thì vẫn mua VCD đều đều về xem, thì xixo lại rất máu trong khoản đong các em DVD. Nhớ cái hôm 2 thằng ra phố Hàng Bè để thằng Xixo mua mấy cái DVD về nhà, trong đó có Saving và Gladiator, chỉ để ngắm thôi, vì không có đầu đọc.

Vào thời điểm năm 2003, DVD đã bắt đầu phổ biến khá rộng rãi rồi, nhưng vẫn còn chát với giá 25K/1 đĩa. MFC rục rịch làm thư viện phim với chất liệu là đĩa VCD, vì giá thành làm DVD thì quá đắt, mà DIV-X hồi đấy chưa phổ biến mà không phải ai cũng có điều kiện để sưu tập được. Bản thân tui cũng góp khá khá các tác phẩm kinh điển để mang ra sao lưu làm thư viện. Hiện nay đĩa thì vẫn còn, nhưng thư viện thì đã chết ngóm. Về sau này, thư viện DVD của MFC cũng được hình thành, nhưng cũng chẳng tồn tại được lâu, nói gì đến thư viện VCD. 

Hiện nay DVD vẫn là chuẩn trong các loại hình lưu trữ phim giải trí gia đình. Cửa hàng DVD giờ đây mọc lên rất nhiều đủ để bạn có thể lựa chọn. Nhưng vào khoảng năm 2003, cửa hàng nổi tiếng nhất vẫn là CD 5 Đinh Liệt, Fox 5 Bảo Khánh (cửa hàng này bỏ qua, không nói đến vì toàn bán đĩa lòng tím, loại Somei 3K/1 đĩa trắng) với vô số đầu phim được xếp thành hàng chục rổ. Tha hồ cho các con nghiện phim lục lọi. Bạn có thể mất cả tiếng đồng hồ chỉ để bới tìm phim. Có một cái thú trong việc đong hàng thời gian cách đây 4 năm là khi đó, khán giả VN mới được tiếp cận được nguồn phim phong phú, nên nhiều khi rất mừng nếu như tìm được một phim mà được đánh giá là nổi tiếng, kinh điển, và độc đáo. Nếu bạn đi mua đĩa mà ghi sẵn ra một mảnh giấy những bộ phim mình cần mua rồi đưa cho mấy em bán hàng thì sẽ không thể có được cái cảm giác vui mừng, bồn chồn khó tả khi bạn tự lục tìm phim. Việc ghi sẵn ra thế không được coi là đong hàng, vì vô hình chung chúng ta đã vô tình tự thu hẹp tầm hiểu biết của mình lại, và không biết được cửa hàng có những tác phẩm nào được bầy bán. Cái thú của việc đong hàng giống như trời nóng nực được uống một vại bia mát lạnh, giống như một cầu thủ ghi được bàn thắng, giống như ta tự khám phá ra một bài toán khó vậy. Cảm giác đó có đuợc khi ta lục lọi trong đống hổ lốn một bộ phim hay, được đánh giá là kinh điển, đoạt nhiều giải thưởng. Đó là cảm giác của tui có được khi cách đây đã 4, 5 năm trước, khi phim ảnh chưa ê hề như bây giờ. 

Ngoài CD 5 Đinh Liệt là một đại gia đĩa DVD phim thời bấy giờ, cũng phải nhắc đến các cửa hàng trong ngõ Nguyễn Khắc Cần (trước ở trên phố Tràng Tiền, sau chuyển sang 12 Hai Bà Trưng), cửa hàng 300 lẻ mấy trên Phố Huế, mấy cửa hàng trong trợ trời. Tôi đặc biệt không khoái vào mấy cửa hàng trên phố Huế, vì trên đấy làm ăn bát nháo, chủ có thể chửi khách thôi rồi, và khó có thể đổi nếu đĩa chẳng may không xem được ở nhà. 

Giá của đĩa DVD thì luôn biến chuyển, từ 25K, dần dần tụt xuống cho đến nay fix lại với giá 17K loại DVD5 bình thường của Tầu, 16K với loại phụ đề TV của Việt Nam, 25 đến 35K với loại DVD9. Hay 20 đến 30$ nếu mua ở nước ngoài, đặc biệt hơn là có khi lên tới 70 đến 120$ đối với những bộ Special Edtion. Bộ đĩa Collection mà tui thích và quí nhất là bộ The Lord of the Rings với 12 đĩa, bản uncut của đạo diễn, với đầy đủ features, making of mua được ở bên Thái Lan. Bây giờ còn có thêm cả định dạng HD và Blue ray, tuy nhiên chưa thực sự phổ biến lắm. Nhưng có lẽ trong tương lai, định dạng mới này sẽ là loại hình phổ biến nhất, và có thể làm cho DVD lụi tàn như đối với VHS hay VCD xưa kia. 

Một cái thú trong khi đong hàng nữa là trong khi tay thì lục phim, mắt thì ngắm bìa đĩa, nhưng tai thì vẫn cứ dỏng lên mà nghe chuyện xung quanh. Nghe xem những khách hàng khác họ bình phẩm về một phim mà họ xem rồi, nghe những thứ họ nói chuyện với nhau về phim anh, nghe về họ í ới hỏi nhau, hỏi các em bán hàng, và thi thoảng còn liếc lén sang bên xem họ mua phim gì. Đôi khi trong khi đong hàng, tui rất hay gặp người quen. Đặc biệt trước kia khi CD 5 Đinh Liệt vẫn là nơi hội tụ của các con nghiền phim thì việc gặp người quen xẩy ra như cơm bữa. Trước đây tui hay gặp anh lamthanh, gặp Vinhattieu, thi thoảng là Rena, chú Tuấn bên báo Thế giới điện ảnh, hay anh Lâm báo Đàn Ông (tui đặc biệt rất thích đọc các bài viết của anh, câu văn tiết chế, nhưng đầy đủ ý, thông tin, và cái chính là trình độ thể hiện trong mỗi bài viết). 

Đi đong hàng một mình có cái hay riêng, nhưng đi đong hàng có thêm nhiều người sẽ vui hơn, hào hứng hơn, vì khi đó ta có nhiều tri kỉ để buôn chuyện. Hồi trước có thằng Xixo là bầu bạn, nhưng giờ nó đã vào Nam. Hội MFC trước kia có anh Giao_hoang, anh lamthanh, Sskkb, anh Zazu, Rena, Blue_love_red. Hội MB, Yxine có Red_violin, anh Neo (phanxine) ở trong HCM, nhưng hai người này thì đi nước ngoài hết rồi, thi thoảng Light và Harry, Vanity cũng ra, về Hà Nội, tuy nhiên đi đong hàng thì hơi ít :D. Về sau này, khi hội BMA thành lập thì tui hay đi với Gacoi, Vinhattieu, Hisashi, thi thoảng là Youtamoutechi, Daniel. Đi thế này, buôn chuyện thì nhiều mà mua phim thì lại hơi ít,hehe. Nhưng đi đông để mà buôn chuyện phim ảnh mới là điều thú vị nhất, mình gặp được những người cùng sở thích, nói chuyện phim ảnh, Soundtrack mà không thấy nhạt miệng. Không biết các thành viên trong hội BMA thế nào chứ, nhưng trong đầu tui luôn có một lịch trình khá là hoàn hảo: 3h họp MFC, sau đó cùng đi đong hàng, tiếp theo là nhậu tại 19 Hoàng Diệu, sân đội Thể Công, cuối cùng là lên Megastar xem phim. Viết đến đây tự dưng đói quá, nhớ lại cái hồi 4 thằng (gacoi, hisashi, rena) chiều chiều lại đi nhậu rồi đong hàng diễn ra vào hè năm ngoái. Thằng Hisashi thì uống không nhiều, nhưng được cái nhiệt tình và buôn chuyện ác liệt, thằng Rena thì bị đau dạ dầy nên cũng chỉ được 2 vại là max, mình thì cũng khoảng 3 cốc thôi, còn lại là thằng gacoi chiến máu nhất. Nói linh tinh một hồi lại nhẩy sang chuyện nhậu nhẹt khi xưa. Bây giờ thì bạn Sean bị đau bụng nên không uống đựơc bia hơi nữa, nhưng bia chai thì vô tư đê >: ). Cạn vốn, nghỉ tí đã, mai viết tiếp.

Next Page »

Create a free website or blog at WordPress.com.